iSchool Sóc Trăng – Nơi lưu giữ những kí ức tươi đẹp

Có nhạc sĩ nào đó đã viết “Tuổi thơ như áng mây rồi sẽ mãi bay về cuối trời. Thời gian xóa hết kỉ niệm dấu yêu”. Nhưng tuổi thơ đối với em sẽ chẳng bao giờ xóa nhòa vì trong đó có một phần ký ức đẹp đẽ về ngôi trường iSchool – nơi đã và đang lưu giữ nhiều cảm xúc thiêng liêng nhất của em.

Nhìn từ xa, cánh cổng trường được sơn màu đỏ. Cánh cổng ấy luôn rộng mở, dang tay chào đón chúng em. Từng phòng học lúc nào cũng vang lên lời giảng bài ân cần,, dịu dàng của thầy cô, tiếng phát biểu dõng dạc hay tiếng nói cười hồn nhiên, vô tư của những bạn học sinh. Sân trường rộng rãi, thoáng mát nhờ những hàng cây xanh tươi xào xạc tiếng lá và những cơn gió nhè nhẹ đung đưa. Mỗi khoảng đất, mỗi chiếc ghế đá đều in dấu những kỉ niệm đẹp của em về những lần đi học hay chơi đùa cùng bạn bè. Cây vẫn đứng đó, lá vẫn reo mừng như ngày mà em lần đầu bước vào, ngỡ ngàng nhìn khoảng sân đẹp đẽ.

Ở đây, chương trình học rất tốt, trang thiết bị hiện đại giúp học sinh chúng em thỏa sức với đam mê của chính mình. Những ước mơ của các cô cậu học sinh ngày nào giờ đây đã lớn dần theo năm tháng. Tại đây, tất cả mọi người đều hòa đồng, yêu thương, giúp đỡ lẫn nhau. Thầy cô lúc nào cũng tận tâm, tận tình dạy bảo chúng em. Ở iSchool, thầy cô không đơn thuần là một người thầy, người cô mà còn là người cha, người mẹ thứ hai. Thầy cô sẵn sàng dành thời gian kiên nhẫn lắng nghe những thắc mắc, những tâm sự của chúng em. Những lúc như vậy, chúng em luôn nhận được sự sẻ chia, cảm thông chứa chan niềm thương mến. Thầy cô còn tạo cho chúng em những trận cười sảng khoái trong giờ học khi chúng em cảm thấy căng thẳng. Ai đó đã ví thầy cô như những người lái đò ngày đêm cần mẫn trên chuyến đò tri thức. Học sinh chúng em là những lữ khách sang sông. Hết lượt khách này đến lượt khách khác rời bến nhưng người lái đò vẫn sớm chiều đứng đợi. Hàng ngàn lần trên bục giảng là hàng vạn giọt mồ hôi cô thầy rơi, vầng trán nhăn đầy những suy tư, trăn trở cho biết bao thế hệ học trò. Để khi khôn lớn, chúng em mới thật sự thấm thía công lao và sự trăn trở không ngừng nghỉ: Đó là làm sao cho tất cả những đứa con thân thương của thầy cô nên người.