iSchool Hà Tĩnh: Chọn đất tốt để ươm mầm xanh

Trong một cuộc nói chuyện cởi mở và thẳng thắn với thầy Greg (một giáo viên người Mỹ), lúc bấy giờ đang dạy ở Hà Tĩnh, tôi hỏi thầy: “Theo góc nhìn của thầy, điều gì ở trẻ em ở đây khác biệt rõ nhất với trẻ em ở Mỹ?”. Câu trả lời của thầy không làm tôi ngạc nhiên, nhưng lại như một tiếng chuông cảnh tỉnh về cách tôi đang nuôi dạy con mình. “Trẻ em ở đây học nhiều quá nhưng lại không có kiến thức thực tế, không có thời gian cho sở thích của mình.”

Bản thân tôi cũng là một giáo viên, tôi hiểu rõ con mình cần gì ở mỗi giai đoạn phát triển. Tuy nhiên, công việc của tôi quá bận hay đó cùng chính là cái cớ mà tôi cũng như nhiều phụ huynh khác “vịn” vào khi cần một lí do xác đáng về việc không thể toàn tâm, toàn ý đồng hành cùng con trên chặng đường đầu.

Tôi biết con mình còn đang rất kém môn Tiếng Anh, con gần như không có tí năng khiếu hay đam mê nào với nó. Kĩ năng sống cũng là một thứ xa vời, bởi vì bản thân con là cậu bé nhút nhát, chứ chưa nói gì đến chuyện theo đuổi những môn thể thao như: bơi lội, đá bóng... Và thế là tôi đứng giữa một ngã rẽ trên con đường chọn trường cho con, không biết nên đi đường nào là hợp lí. Rời khỏi trường công liệu con có bỡ ngỡ không? Sang trường tư liệu sau này con có vào được trường Chuyên Tỉnh không?

Gạt qua những hoài nghi, tôi bắt đầu tìm hiểu chương trình học, chương trình ngoại khóa… đấu tranh với bố của anh chàng, tôi quyết định gửi con sang trường iSchool. Từ đó, con chính thức trở thành một thành viên trong gia đình 3A2 có thầy Trương Quang Chiến làm chủ nhiệm. Đó là câu chuyện của 6 tháng trước, chắc hẳn nhiều người sẽ tò mò về hiện tại.

Trước hết phải kể đến môn Tiếng Anh của anh chàng. Khoảng 6 tháng trước, vốn liếng của anh chỉ gói gọn ở mấy câu mà trẻ con nào cũng thuộc lòng: “Hello! How are you?” “I’m fine, thank you! And you?” Còn bây giờ, tuy anh ấy nói tiếng Anh vẫn nặng giọng Hà Tĩnh trong cách phát âm, nhưng anh đã biết được thêm vô vàn từ mới, có thể hiểu, trao đổi được những đoạn hội thoại và mạnh dạn tham gia các hoạt động vui nhộn ở lớp. Anh còn “tự phong” rằng mình học giỏi môn Tiếng Anh thứ 3 trong lớp (dù mẹ biết tỏng anh thứ 10 là may lắm rồi). Về các môn Toán và Tiếng Việt, đây vốn là những môn bố mẹ để anh chàng “tự bơi” từ nhỏ. Bởi bố mẹ có cũng suy nghĩ: “Hết Tiểu học con biết đọc và biết cộng trừ nhân chia là đủ” nên chỉ cần các bạn học ở lớp, và làm thêm bài tập về nhà thầy chủ nhiệm đã giao, chứ không đặt nặng vấn đề học thêm cho con nhỏ.

Về thể thao, có bước tiến đáng kể, trước khi vào trường anh chàng ấy rất sợ nước, tuy nhiên, từ khi vào trường đã tự tin hơn, và chịu khó tập bơi với các động tác khó. Đáng chú ý hơn, các bạn trong lớp anh chàng, bạn nào cũng mê đá bóng. Và như một lẽ thường tình, anh cũng dần thích tìm hiểu và thích đá bóng như các bạn. Giờ anh đã biết qua về luật chơi, về tên một số cầu thủ, và cũng dần biết đá. Sau giờ học lúc nào cũng đòi bố “nấn ná” lại sân bóng thêm tí xíu.

Còn vô vàn những câu chuyện “be bé” nhưng lại góp phần “to to” vào sự trưởng thành của anh. Trường Hội nhập Quốc tế iSchool Hà Tĩnh đã giúp con trai mẹ đặt nên những viên gạch đầu tiên trên móng tương lai. Mẹ thực lòng cảm ơn các thầy cô đã dạy con, quan tâm chỉ bảo, dìu dắt con như những bố mẹ thứ hai. Nếu ai có đang phân vân lưỡng lự như mẹ 6 tháng trước, hãy mạnh dạn gửi con đến iSchool. Sự phát triển của con sẽ là câu trả lời chắc chắn nhất khiến các bố mẹ cảm thấy an lòng!

Phụ huynh Nguyễn Thị Thương Huyền (Phụ huynh bạn Đặng Phúc Nguyên - Học sinh lớp 3A2)

                                                                                                         Trường Hội nhập Quốc tế iSchool Hà Tĩnh

dang ky tham quan iSchool