iSchool Quảng Trị: Nếu ngày mai con vấp ngã…

Phải làm sao nếu con bỗng sợ hãi muốn về nhà? Nếu con chẳng muốn chơi cùng bạn bè trong lớp...? Nếu như lớn lên con vô tình lầm lỡ…?

Nhìn con đang chìm trong giấc ngủ say, mái tóc mềm như tơ, đôi môi chúm chím, hai má căng như hai trái đào tươi, mẹ thở nhẹ, thầm nghĩ sao con lớn nhanh như thế. Mới ngày nào mẹ còn nâng đỡ con chập chững từng bước chân, hay những đêm trở trời khiến con khó ngủ, mẹ cũng phải thức cùng,… Mai đã là ngày đầu tiên con đi học rồi.

Phải làm sao nếu con bỗng sợ hãi muốn về nhà? Nếu con chẳng muốn chơi cùng bạn bè trong lớp...? Nếu như lớn lên con vô tình lầm lỡ…?

Hay nếu ngày mai con vấp ngã thì sao?

dihoc

Bởi vì chừng nào con còn có thể tự đứng dậy những lúc như thế, mẹ sẽ nhất quyết không giúp

Ánh ban mai của mẹ, mẹ chưa bao giờ ngừng cảm thấy biết ơn vì con được sinh ra, và lớn lên thật khỏe mạnh, toàn vẹn. Ngay từ nhỏ, con đã là niềm tự hào lớn lao của ba mẹ vì con thật xinh xắn, thông minh và lúc nào cũng vui đùa, chạy nhảy, con truyền biết bao nhiêu tia sáng tích cực cho những người xung quanh.

Nhưng con có bao giờ tự hỏi vì sao mẹ chẳng bao giờ đỡ con đứng dậy mỗi lần chơi nhảy dây, đi công viên, hay chạy trong sân nhà? Bởi vì chừng nào con còn có thể tự đứng dậy những lúc như thế, mẹ sẽ nhất quyết không giúp.

Đừng hiểu lầm ý của mẹ. Mẹ vẫn thương yêu con vô ngần, bông hoa nhỏ bé à! Ba mẹ vẫn yêu thương và nâng niu con, vẫn nhìn thấy cô bé 3 tuổi lon ton của ba mẹ trong vườn nhà dù con có lớn thế nào đi chăng nữa! Mẹ chỉ mong muốn ngay từ khi còn nhỏ, cô bé của mẹ biết cách tự đứng dậy mỗi khi vấp ngã mà không trông chờ gì từ người khác.

Những việc gì con có thể làm được, mẹ cũng muốn con tự làm, thậm chí mẹ sẽ cứng rắn từ chối làm hộ. Mẹ muốn con mình trở thành một cô gái mạnh mẽ, vững vàng, chẳng ỷ lại ai.

contre

Mẹ chỉ mong muốn cô bé của mẹ biết cách tự đứng dậy mà không trông chờ gì từ người khác

Và mẹ tin với nếp sống như thế, nếu con không phải là một cô gái mạnh mẽ như mong muốn của mẹ đi chăng nữa thì cũng là một người tự tin, bản lĩnh, có trách nhiệm, có ích và làm chủ được cuộc đời mình.

Con biết không? Sau này, trên mỗi bước đường con đi sẽ chẳng thể thiếu những khi va vấp, và ngã đau đôi lần. Con sẽ nhận ra vấp ngã lúc chập chững tập đi chẳng nhằm nhò gì với vết thương khi con sải những bước đi trưởng thành. “Cú ngã” khi con lớn lên đôi khi chẳng mảy may chút trầy da, xước thịt như thuở còn thơ, nhưng có khi lại đau đớn mà ngã quỵ, tổn thương tưởng như chẳng thể bước tiếp.

Theo con, bao nhiêu tuổi là trưởng thành? Phải chăng cứ vượt ngưỡng 18 là ta đã trưởng thành? Mẹ cho là không. Bởi lẽ, đó chỉ là sự phát triển về thể xác. Còn trưởng thành về tâm hồn? Nó phụ thuộc vào chính bản thân con.

truongthanh

Trưởng thành là khi ta hiểu được rằng để đạt được những điều mình mong ước, chúng ta phải cố gắng hết mình

Còn người thầy nào tốt hơn để chỉ cho ta cách trưởng thành ngoài những va vấp của cuộc sống này? Chỉ khi vượt qua vấp ngã, chúng ta mới biết cách đứng dậy, rút kinh nghiệm, không vấp ngã ở chỗ đó nữa.

Những người “trưởng thành” chẳng cần là những vĩ nhân lớn lao, hoành tráng. Biết tự chịu trách nhiệm cuộc sống của mình, thành công hay thất bại đều tự mình đón nhận, đó đã là trưởng thành rồi.

“Trưởng thành” là khi ta hiểu được rằng cuộc đời không phải bao giờ cũng là con đường trải đầy hoa mà sẽ có những khó khăn, thử thách, những lần vấp ngã. Để đạt được những điều mình hằng mong ước, chúng ta phải cố gắng hết mình.

iSchool Quảng Trị mong rằng nếu các con chẳng may vấp ngã, hãy mạnh mẽ mà đứng dậy thật tự tin, các con nhé!

iSchool Quảng Trị

dang ky tham quan iSchool